Thơ vui: Đừng để đàn ông ở nhà một mình quá lâu!


 Hình ảnh Ai mang tính minh họa cho bài thơ:

VỢ VẮNG NHÀ Của tác giả: JB.Nguyễn Hùng Lâu ngày vắng vợ khổ đời tôi Quét dọn ngoài trong mỏi rã rồi Tỏa ngát chiều hôm liền chững lại Ươm nồng buổi sáng tạm ngừng thôi Còn đâu rảnh rỗi làm thơ ngắm Chẳng thấy thanh nhàn tiễn hạ đôi Hũ rượu âm thầm không kẻ ngóng Ly trà ngán ngẩm lạnh cùng môi

Có những điều ta chỉ thật sự nhận ra khi tạm thời thiếu vắng.
Trong bài thơ “Vợ vắng nhà (Ngũ Độ Thanh)”, tác giả JB. Nguyễn Hùng mang đến một góc nhìn gần gũi mà đầy duyên dáng về đời sống hôn nhân. Không ủy mị trong nỗi nhớ, cũng không sa vào những lời than vãn, bài thơ nhẹ nhàng kể câu chuyện của một người chồng bỗng phải tự mình quán xuyến mọi việc khi người bạn đời tạm xa nhà.
Với giọng thơ hóm hỉnh và giàu sức gợi, tác giả dẫn người đọc qua những tình huống quen thuộc đến mức bật cười: nhà cửa chẳng tự sạch, việc nhà chẳng tự xong, ly trà mất đi hương vị quen thuộc và hũ rượu cũng thiếu người cùng nâng chén. Từ một người vốn thanh nhàn, anh chồng trong thơ bất ngờ trở thành “quản gia bất đắc dĩ”, tất bật từ sáng đến tối.
Nhưng đằng sau những tiếng cười nhẹ nhàng ấy là một cảm nhận rất đỗi chân thành: hạnh phúc không chỉ nằm ở những điều lớn lao, mà còn được dệt nên từ những việc bình dị mỗi ngày và từ sự hiện diện âm thầm của người mình yêu thương.
“Vợ vắng nhà (Ngũ Độ Thanh)” là một bài thơ ngắn gọn, vui tươi và chân thật. Đọc để cười trước những tình huống rất đời, rồi chợt nhận ra rằng đôi khi người vợ chính là “bộ điều hành trung tâm” giúp mái ấm vận hành êm ả mỗi ngày. Một tác phẩm khiến nhiều ông chồng thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình trong từng câu chữ.
Ẩn bớt

Nhận xét